![]() | |
| Giang sinh |
Truớc đây, tôi từng làm công việc của một nhân viên tổng đài. Tất cả những gì bạn phải làm chỉ là quay số 411 để gặp chúng tôi. Tổng đài 411 sẽ cung cấp số điện thoại khi có người cần hỏi. Và rồi, một ngày kia, khi lễ Giáng sinh sắp đến, tôi nhận đuợc 1 cuộc điện thoại. Tôi nhấc máy và nói câu quen thuộc của mình: "Dịch vụ trợ giúp danh bạ điện thoại xin nghe". Đầu giây kia là giọng nói đượm vẻ cô độc của một nguời đàn ông đã lớn tuổi: "Cô ơi, tôi cần ... con mèo của tôi cần được ăn".
Giọng nói của ông ấy nghe như đang cầu khẩn, nhưng tôi buộc lòng phải gác máy. Theo quy định, chúng tôi không được phép thông tin bất kỳ điều gì khác ngoài các số điện thoại nằm trong danh bạ, vì thế tôi đã tắt máy. Ông ấy gọi lại và thật kỳ lạ, tôi lại nhận điện thọai của ông một lần nữa. Với giọng nói yếu ớt, ông thì thào: "Cô ơi, làm ơn đừng gác máy. Con mèo tội nghiệp của tôi ... nó đang đói lắm. Tất cả những gì tôi muốn trong Giáng Sinh này là có một chút thức ăn cho nó. Cô ơi, làm ơn, làm ơn... giúp tôi với".
Tôi có thể làm gì bây giờ? Giọng nói của nguời đàn ông tội nghiệp đó nghe thật chân thành. Tôi cần phải làm một điều gì đó. Tôi liền hỏi ông địa chỉ và bảo ông hãy để tôi nghĩ xem có thể giúp gì được cho ông. Tôi đến gặp giám sát viên và xin phép xin được nghỉ sớm. Ngòai trời, màn đêm đang dần buông xuống và tuyết đã bắt đầu rơi. Tôi rời khỏi văn phòng và đi đến một cửa hàng bách hóa cách đó không xa. Sau đó, tôi mua một gói thức ăn lớn dành cho méo, buộc nó lại bằng một dài ruy băng màu đỏ thật to và gắn lên đó một tấm thiệp của ông già Noel. Tôi lấy từ trong túi mình ra mành giấy ghi địa chỉ của ông lão và bắt đầu đi tìm nhà của ông ấy.
Ngôi nhà nằm trong một khu phố tồi tàn. Khi tôi tìm đến nơi, trời đã tối sầm và tuyết vẫn đang rơi. Tôi buớc về phía hiên nhà, rón rén đi lên những bậc thang ẩm mốc kêu cót két. Tôi đặt gói thức ăn cho mèo xuống, nhấn chuông cửa rồi vội vàng chạy ra xe để ... núp.
Từ nơi ẩn náu của mình, tôi nhìn thấy một ông lão với vóc dáng gầy gò đang chầm chậm mở cửa. Nụ cuời rạng rỡ trên gương mặt quắt queo đầy những nếp nhăn của ông khi nhìn thấy gói thức ăn và đọc tấm thiệp chính là món quà Giáng Sinh ý nghĩa nhất mà tôi từng nhận được trong đời.
- Molly Melville -
Tags: Xin cho toi biet, xin cho tôi biết







0 nhận xét:
Đăng nhận xét