This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

Người thợ đẽo đá

Người thợ đẽo đá

Có một người thợ đẽo đá, anh ta không bao giờ bằng lòng với bản thân cũng như với vị trí của mình trong xã hội.


Một ngày, anh ta đi ngang qua nhà một thương gia giàu có và nhìn qua cửa, anh ta thấy rất nhiều của cải quý giá cùng những vị khách quan trọng. “Hẳn ông ta phải là một người rất có quyền lực!” người thợ nghĩ. Anh ta trở nên rất ghen tức, và ước rằng mình có thể được như người thương gia nọ, không còn phải sống đời của một người thợ đá nhỏ bé.
Và thật ngạc nhiên, anh ta bỗng trở thành người thương gia thật, đầy quyền lực và có rất nhiều của cải xa hoa mà anh ta chưa bao giờ mơ tới, nhưng cũng bị đố kị và ghen ghét bởi những kẻ địa vị thấp kém hơn, và ít của cải hơn.

Nhưng cũng ngay lúc đó, kiệu của quan lớn đi qua, được hộ tống bởi rất nhiều người hầu và lính tráng. Mọi người, cả giàu lẫn nghèo, đều phải cúi mình chào quan. “Hẳn rằng ông ta phải có quyền lực lắm!”, anh ta nghĩ và lại ước ao mình trở thành một vị quan to.
Và điều ước trở thành sự thực. Anh ta đã là quan lớn, ngồi trong kiệu lộng lẫy. Mỗi lúc anh ta đi ngang qua lại bắt gặp những ánh mắt sợ hãi, cũng như ghen ghét của những kẻ đang phải cúi mình.

Vào một ngày mùa hè oi bức, người thợ đẽo đá, lúc này đã là quan, rất khó chịu khi phải ngồi kiệu. Anh ta nhìn lên và thấy mặt trời đang kiêu hãnh trên cao, không hề biết tới sự hiện diện của anh ta. “Ôi, hẳn rằng mặt trời phải có đầy quyền năng! Ước gì mình trở thành mặt trời!”
Và anh ta trở thành mặt trời thật, toả sáng kiêu hãnh trên đầu tất cả.

Nhưng mặt trời cũng bị những nông dân nguyền rủa vì ánh nắng của nó làm khô trụi những cánh đồng. Thế rồi, mây đen kéo đến và vì vậy ánh nắng không còn chiếu đến mặt đất được nữa. “Ôi, những đám mây mới thật mạnh mẽ, ta ước mình là một đám mây!”
Và, anh ta trở thành mây, mang mưa tới làm ngập lụt tất cả làng mạc, ruộng đồng, và tất nhiên cũng phải chịu những tiếng la hét chửi rủa.

Nhưng, ngay sau đó, anh ta nhận ra rằng mình đang bị gió thổi bạt đi. “Gió mạnh thật, mình ước trở thành gió!’
Và anh ta thành gió, thổi bay mái nhà, bật tung rễ cây, bị tất cả mọi người phía dưới sợ hãi và căm ghét.

Nhưng, chỉ sau một lúc thổi tung tất cả mọi thứ, gió phải ngừng lại. Nó không thể di chuyển nổi một vật chắn ngang đường dù đã thổi mạnh đến đâu - một tảng đá to. “Đá thật mạnh mẽ, ước gì mình là một tảng đá!”

Và rồi, anh ta trở thành một tảng đá, mạnh hơn bất cứ một thứ gì trên mặt đất.

Nhưng vừa đúng lúc đó anh ta nghe thấy tiếng búa đập và một cái đục cắm vào bề mặt đá rắn. “Cái gì vậy, cái gì có thể mạnh hơn một tảng đá như mình?” anh ta nghĩ và nhìn xuống. Dưới đó là một người thợ đẽo đá!


Đôi khi, những người tưởng như tầm thường lại có thể tạo ra những tác động lớn lao. Vì vậy, thay vì mất thời gian ghen tức với kẻ khác, hãy khám phá bản thân mình. Có thể bạn mới là người mạnh nhất, mạnh nhất theo một cách nào đó mà bạn chưa phát hiện ra thôi!


Tags:
nguoi tho deo da, người thợ đẽo đá

Giá như


Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.


Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.


Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại


Tags
: gia nhu, giá như,

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Hoàng tử hay kẻ ăn mày

Một vị vua thông thái muốn con trai mình – đứa con độc nhất, người sẽ kế vị ngài – trở thành một nhà thông thái truớc khi lên ngôi và trở thành hòang đế của vương quốc rộng lớn. Vị vua nọ bèn chọn một cách rất lạ lùng: ông đày hoàng tử đi rất xa ra khỏi đất nước và bảo con trai mình rằng ông từ bỏ nó, rằng nó phải quên đi viêc nó đã là một hoàng tử – "Nó không còn là hòang tử nữa và ta sẽ không chọn nó làm người kế vị".
 
Hoàng tử bị tước đi tòan bộ trang phục lộng lẫy, trang sức quý báu – tất cả mọi thứ. Rồi nguời ta cho anh bộ quần áo của một người ăn mày và đưa anh ra khỏi vương quốc. Nhà vua còn đưa ra những mênh lệnh nghiêm ngặt, cấm anh quay lại đất nước của mình. Năm tháng trôi qua, chàng hoàng tử đã thực sự trở thành người ăn mày. Anh đã quên rằng mình là hoàng tử. Anh ăn xin quần áo, thức ăn, chỗ trọ và dần dần chấp nhận tình trạng của mình.


Nhiều năm sau, một ngày nọ, anh đang ngồi truớc của một nhà trọ và ăn xin. Đó là một ngày mùa hè oi ả và anh đang cầu xin nguời ta cho anh đủ tiền để mua một đôi giày – tất nhiên chỉ là một đôi giày cũ – vì mặt đất lúc này nóng như lửa và anh không thể đi chân đất. Bàn chân anh phồng rộp và anh đang kêu gào khẩn cầu để có đuợc vài đồng xu. Đúng lúc đó một cỗ xe vàng dừng lại truớc nhà trọ và một nguời đàn ông bước xuống. Nguời đó nói: "Cha nguời đang triệu nguời về. Ngài già lắm rồi, đang hấp hối và cần nguời kế vị".
 
Chỉ trong chớp mắt, người ăn mày biến mất. Con nguời đó đã hoàn toàn khác, người ta có thể nhìn thấy điều đó trên gương mặt anh, trong đôi mắt anh. Vẫn mặc trên nguời bộ quần áo của kẻ ăn mày, nhưng anh đã hoàn toàn khác. Đám đông xúm lại – vẫn những nguời mà mới đây anh phải ngửa tay xin họ từng xu – và lúc này tất cả bọn họ đều bắt đầu tỏ ra hết sức thân thiện. Nhưng anh không để ý đến họ. Anh bước lên cỗ xe, ngồi xuống ghế và bảo nguời đàn ông đến đón anh: "Truớc tiên hãy đưa ta đến một nơi sạch sẽ để ta tắm gội, lấy trang phục và trang sức xứng với ta, vì ta chỉ có thể đứng truớc mặt đức vua với tư cách là một hoàng tử".
 
Anh trở về với tư cách là một hoàng tử. Anh nói với vua cha rằng: "Con chỉ muốn biết một điều: Tại sao bao năm qua con lại phải làm một kẻ ăn mày? Con thực sự quên rồi... Nếu phụ vương không triệu con về, hẳn con đã mãi mãi làm một kẻ ăn xin, không bao giờ nhớ được rằng mình từng là một vị hòang tử".
 

Vị vua đáp rằng: "Đó chính là điều mà cha ta đã làm đối với ta. Viêc đó không phải để hại con, mà để đem lại cho con trải nghiệm về những đối cực của cuộc đời – một kẻ ăn mày và một vị vua. Và chính ở giữa hai đối cực này mà con nguời ta tồn tại.

Ngày đó ta bảo con quên đi mình là hoàng tử, giờ ta muốn con nhớ rằng hoàng tử hay kẻ ăn mày đều chỉ là những tên gọi mà người khác gán cho con. Đó không phải là thực tại của con, không phải là con – con không phải là một ông vua, cũng không phải là kẻ ăn mày. Và thời khắc con hiểu được rằng con không phải là những gì mà thế giới này nghĩ về con, con không phải là người con đang là. Con chính là con người tiềm ẩn sâu thẳm trong con mà ngòai con ra, không ai khác có thể nhìn thấy được, đó là lúc con trở thành nguời thông thái. Hiểu được như vậy là con đã có sự thông thái rồi đó.


Ta đã rất giận cha ta và ta cũng biết hẳn con cũng rất giận ta. Nhưng con hãy tha thứ cho ta, ta cũng cần phải làm vậy để con hiểu được rằng: đừng coi mình là ông vua, đừng coi mình là kẻ ăn mày, bởi chỉ trong chớp mắt những danh hiệu đó có thể bị thay đổi. Mà những thứ có thể thay đổi như vậy thì không phải là con. Con là vĩnh hằng, bất biến."


Trích "Thực tại – kẻ tội đồ vĩ đại nhất" – Osho -


Tags: Hoang tu hay ke an may, hoàng tử hay kẻ ăn mày

Giá trị của lời nói


Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch nằm lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi. 

Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.


Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.


Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và thét lên khuyên nó hãy thôi. Nó càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: "Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?". Con ếch bảo nó bị nặng tai. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên nó suốt khoảng thời gian vừa qua.


Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra.


Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời huỷ diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó, nên quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên người khác
.


Tags: Gia tri cua loi noi, giá trị của lời nói

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

ĐỒ CỘT TÓC

Thứ bảy tương đối rãnh rỗi móc đồ cột tóc các bạn ơi!!!

Vật liệu
-Len loại to (3 đến 4mm) 10g.
-Len đính các bi nhỏ nhiều màu 5g.
-Cây móc số 10.
-Thun loại 3 mm.

1.Hợp 2 loại len lại, cầm len và thun như hình vẽ.
2.Móc len vào thun như mũi tên hướng dẫn. Kéo len qua mũi đó ta được một mũi kéo rút.

3. Móc 24 mũi đơn quanh thun (tham khảo mũi đơn ở hướng dẫn móc căn bản ).
4.Mũi cuối cùng kéo rút với mũi đầu tiên. Xong móc 8 mũi bính (tham khảo mũi bính ở hướng dẫn móc căn bản ).

4.Đưa cây móc vào mũi thứ 2 kéo rút. Tiếp tục móc 8 mũi bính kéo rút ở mũi thứ 3.
5.Làm như  thế cho đến mũi cuối cùng. Kéo len khoãng 10 cm rồi cắt. Dùng cây móc dấu len thừa vào bên trong.

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

MÓC CHIẾC NƠ XINH


Với  ít len bạn sẽ làm được chiếc nơ xinh xinh. Đơn giản thôi không khó đâu


 Các bước thực hiện
1. Chuẩn bị vật liệu
- Chỉ lace (đường kính len khoảng 1.5 đến 2 mm) :5g
- Kẹp bấm
- Kim
- Cây móc số 5.

2. Dùng cây móc xoắn chỉ thành 1 vòng xong kéo chỉ theo hướng mũi tên màu đen thành 1 mũi bính.


3. Kéo len vào trong vòng giống hình. Làm thành 10 mũi bính liên tiếp.

4.Móc mũi thứ 11 đưa kim móc vào mũi thứ 10.
5.Kéo len lên theo mũi tên màu đen.

6. Kéo 1 lần nữa qua hai mắc len được 1 mũi đơn.

7. Móc 10 mũi đơn như hướng dẫn ở 5,6. Hết 1 hàng đổi mặt sau móc 10 mũi đơn theo hướng dẫn từ 4 đến 6. Móc cho đến 18 hàng.
8.Đến hàng 18 kéo len dài ra khoãng 20 cm xong cắt chỉ. Đến đây đã hoàn thành xong phần chính của nơ.

9. Làm phần giữa của nơ . Cách làm giống phần chính, móc 3 mũi bính làm 12 hàng.
10. Xỏ kim vào phần len đã cắt để lại, may 1 mũi lượt đến giữa của phần chính nơ.

11.Gấp phần chính nơ 2 nếp gấp. Đưa kim qua may cố định lại.
12. May kẹp bấm vào mặt trái của nơ.


13.Lấy phần giữa nơ bao lại rồi dùng kim may lại.
Những chú ý nhỏ giúp tác phẫm hoàn thành đẹp:
-Khi dùng kim may vừa không nên kéo quá chặt.
-Làm cho chiếc nơ phồng lên .
-Khi nối kim bấm vào nơ khéo léo che các đường may.

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Nghỉ ngơi thực sự


"Chúng ta thường nghĩ là khi chúng ta nghỉ ngơi chúng ta bật vô tuyến, đi ra ngoài hay uống một chút gì đó. Nhưng những điều đó không cho ta sự nghỉ ngơi thực sự. Nó chỉ nhồi nhét thêm những điều mới vào mà thôi. Ngay cả giấc ngủ cũng không phải là nghỉ ngơi thực sự cho tâm hồn. Để có được sự nghỉ ngơi thực sự, chúng ta cần phải cho bản thân mình một khoảng không gian bên trong. Chúng ta phải dọn sạch cánh đồng hoang của mình, làm im lặng sự xáo động bên trong tâm hồn. Và con đường để làm điều đó chính là giữ cho tâm trí an trú trong hiện tại. Đó chính là sự nghỉ ngơi hoàn hảo nhất cho tâm hồn. Đó chính là hành thiền. Tỉnh thức. Tâm hồn trở nên thư giãn và linh lợi. Bạn chỉ cần thực hành được như vậy năm phút thì bạn sẽ cảm thấy thực sự tươi mát, hồi sinh và tỉnh thức.

Mọi người hay nói rằng họ không có thời gian để đi “hành thiền”. Điều đó không đúng. Bạn có thể hành thiền khi đi trên hành lang, khi đang chờ máy tính thực hiện lệnh, khi đang chờ đèn đỏ tại nút giao thông, khi đang đứng xếp hàng, khi đi vào phòng tắm, khi chải đầu. Hãy sống bây giờ và ở đây, mà không có phân tích hay suy luận. Bắt đầu chọn một hành động trong ngày và quyết định sống hoàn toàn trong hiện tại với hành động đó. Quyết định rằng mình sẽ thực sự có mặt với hành động đó. Tất cả chỉ là thói quen. Hiện nay chúng ta đang có thói quen không tính thức (thất niệm). Chúng ta phải phát triển thói quen sống trong hiện tại. Một khi chúng ta bắt đầu có chánh niệm thì sẽ không còn sự suy luận – đó là một kinh nghiệm hoàn toàn hiển nhiên, tỉnh thức, sống động.”
 
- Tenzin Palmo -

Tags: Nghỉ ngơi thực sự, nghi ngoi thuc su

Mài rìu

Có một thanh niên khỏe mạnh đến tìm gặp ông chủ xưởng gỗ để tìm việc làm và anh đã được nhận vào làm một công việc phù hợp với khả năng: đốn gỗ. Tiền lương được trả thật sự cao và điều kiện làm việc rất tốt.

Chính vì lý do đó mà người thanh niên đã cố làm việc hết sức mình.

Ông chủ đưa cho anh một cái rìu và chỉ anh nơi để đốn gỗ. Ngày đầu tiên, chàng thanh niên mang về 18 cây. "Thật tuyệt vời, hãy tiếp tục như thế, anh sẽ được tăng lương", ông chủ khích lệ.

Nghe những lời khuyến khích của ông chủ, anh càng gắng sức làm việc trong ngày tiếp theo nhưng chỉ mang về có 15 cây. Ngày thứ ba anh cố gắng làm việc hơn nữa nhưng cũng chỉ mang về được 10 cây. Những ngày tiếp theo số cây anh mang về ngày càng ít hơn.

"Ta đã đánh mất sức mạnh của mình", chàng thanh niên nghĩ thế. Anh tìm đến gặp ông chủ để nói lời xin lỗi và giải thích rằng anh không hiểu được tại sao lại như thế, mặc dù anh đã rất cố gắng.

"Lần cuối cùng anh mài cái rìu của anh là khi nào?", ông chủ hỏi.

"Mài rìu ư? Tôi không có thời gian để mài nó. Tôi đã rất bận trong việc gắng sức đốn những cái cây!". Chàng thanh niên trả lời.

Cuộc sống của nhiều người trong chúng ta cũng giống như chàng thanh niên kia, đôi lúc bạn rất bận rộn để hoàn tất công việc nhưng có vẻ như nó ngày càng tệ hơn. Hãy nghỉ ngơi và tìm cách mài lại "vũ khí", bạn sẽ tìm thấy được sức mạnh của mình …

Tags: Mài rìu, mai riu

Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

CÁC DỤNG CỤ GIÚP LÀM SẢN PHẨM ĐƠN GIẢN

Các bộ dụng cụ hỗ trợ các sử dụng đơn giản nhưng sản phẫm hoàn thành rất dễ thương xinh xắn


DỤNG CỤ MÓC THÀNH SỢI

Các sản phẫm làm thành từ dụng cụ



Trang web hướng dẫn sử dụng dụng cụ
http://www.clover.co.jp/movie/wonderririan.html

BÀN MÓC HOA VĂN

Các sản phẫm làm từ dụng cụ
Trang web hướng dẫn sử dụng dụng cụ

 BỘ KIM MÓC CHỈ LACE

Trang web hướng dẫn sử dụng dụng cụ
http://www.clover.co.jp/movie/hairpinlace.html

BỘ LÀM VIÊN BI LEN
Bộ làm bi len hình tròn

Bộ làm bi len hình trái tim
Trang web hướng dẫn sử dụng dụng cụ

BỘ THẮT CÁC KIỂU NÚT ĐÔNG NAM Á

Trang web hướng dẫn sử dụng dụng cụ
http://www.clover.co.jp/movie/asianmusubi.html

CON THOI ĐAN CHỈ LACE

Trang web hướng dẫn sử dụng dụng cụ

Tinh thần chịu trách nhiệm mang đến cho bạn sức mạnh và quyền kiểm soát

Có phải nhiều doanh nhân thành đạt là bởi vì họ gom đủ ba yếu tố: thiên thời – địa lợi – nhân hòa hay nói cách khác là mọi việc đều xảy ra đúng như ý họ? Có đúng là những doanh nghiệp thành công là do họ bắt đầu vào lúc nền kinh tế đang lên, ngành mà họ tham gia đang bùng nổ hay nước nhà đang thịnh vượng? Có phải các đại gia đều bắt đầu với số vốn khổng lồ, may mắn tuyển được đội ngũ nhân viên năng động sáng tạo? Có phải họ đều có ngôi sao chiếu mệnh tốt? Chúng ta đều biết rằng câu trả lời đúng cho những câu hỏi trên là “KHÔNG”.

Trái lại là khác, câu chuyện về đa số những công ty thành công nhất và bền vững nhất đều có một điểm chung: ai cũng phải trải qua giai đoạn “khởi đầu nan” hết sức thử thách, và chỉ những ai vượt qua được tất cả các chướng ngại vật mới về đích được.

Khi Soichiro Honda bắt đầu công ty mang tên ông (Honda) sau Thế chiến thứ hai, nước Nhật đang ở vào thời điểm tồi tệ nhất sau khi thất trận, còn nhà máy của ông thì bị trúng bom tới hai lần. Vài năm sau, khi mới kịp hồi phục lại, nhà máy của ông bị phá hủy lần thứ ba vì… động đất.
Khi Fred Smith bắt đầu công ty chuyển phát nhanh Federal Express (FedEx), các công ty tài chính đe dọa tịch thu những chiếc máy bay vận tải của ông để xiết nợ, vì ông không có tiền trả góp.


Thật ra, trong nguy có cơ. Khủng hoảng kinh tế cũng có thể là cơ hội cho những công ty khỏe mạnh có sức bật ra đời nhằm đứng ra giải quyết một vấn đề hay đáp ứng một nhu cầu nào đó. Khi Richard Branson bắt tay vào xây dựng công ty hàng không, ai nấy đều bảo ông rằng, ngành này đang thất thế và phần lớn công ty kinh doanh vận tải hàng không đều thua lỗ. Nhưng Virgin Airlines của ông lại là con gà đẻ trứng vàng, dù sinh sau đẻ muộn nó vẫn đủ sức giành giật thị phần từ tay người khổng lồ đang dẫn đầu thị trường lúc đó là British Airways.

Trong khi ngành xiếc đang ở thời điểm thoái trào và phần lớn các đoàn xiếc đều thua lỗ buộc phải đóng cửa thì Circus De Sol lại có một thời kỳ phồn thịnh nhất, với mức tăng trưởng mạnh nhất trong lịch sử công ty.
Sao lại có những người lội ngược dòng thành công như vậy?  


Đó là vì họ là những người không cho phép bất cứ ai hoặc bất kỳ tình huống khách quan nào kiểm soát số phận của mình. Chính lối suy nghĩ và hành động như thế cho phép họ có được sức mạnh xoay chuyển tình thế và đạt kết quả tốt.

 Tags: Tinh thần chịu trách nhiệm mang đến cho bạn sức mạnh và quyền kiểm soát

Đi làm thuê chỉ mang lại ảo tưởng về sự an toàn

Đầu tiên, tôi xin khẳng định với bạn rằng việc đi làm thuê suốt đời không phải là cách an toàn và chắc chắn như cách đây vài chục năm. Thực tế, trong tình hình kinh tế hiện nay, việc đi làm thuê còn chịu rủi ro cao hơn việc làm chủ vì sự an toàn tài chính cũng như sự nghiệp tương lai của bạn nằm trong tay… người khác.

Nhiều năm về trước, khi thế giới vẫn còn rất khác bây giờ, các công ty (đặc biệt là những công ty đa quốc gia hùng mạnh hay những công ty chính phủ) bao giờ cũng là niêu cơm của Thạch Sanh cứ vơi rồi lại đầy. Chừng nào bạn còn thực hiện đúng bổn phận của mình và thể hiện lòng trung thành, thì cứ “đến hẹn lại lên”, bạn sẽ tuần tự được ngồi vào những chức vụ cao hơn cho tới khi bạn “hạ cánh an toàn” ở tuổi 55 hoặc 60. Dù nghỉ hưu nhưng bạn chẳng phải lo toan gì về tài chính nhờ chế độ lương hưu. Vào cái ngày xưa tươi đẹp ấy, kinh nghiệm và lòng trung thành được đền bù hậu hĩnh.

Ngày nay, khi ta đi làm thuê cho ai đó, kể cả những công ty hùng mạnh nhất, cũng chỉ mang lại ảo tưởng về sự bền vững trong một thời gian ngắn. Sự phát triển vượt bậc của xã hội hiện đại, hiện tượng chu kỳ khủng hoảng kinh tế ngày càng ngắn lại, sự cạnh tranh gay gắt giữa các đối thủ trên tòan cầu, sự sụp đổ của hàng loạt đế chế tài chính hùng mạnh đứng vững trong hơn 100 năm qua chứng minh rằng ngày nay không công ty nào dám mạnh miệng đảm bảo công ăn việc làm và thu nhập ổn định cho bạn trong vòng 5 năm tới, chứ đừng nói tới cả đời. Như một quy luật tất yếu, kể từ lúc đầu quân cho một công ty, giá trị sử dụng của bạn sẽ càng lúc càng giảm cùng với tuổi tác của bạn.


Lúc bạn vượt qua tuổi tứ tuần, đây cũng là lúc khả năng bị mất việc tăng lên. Có rất nhiều yếu tố dẫn đến việc thải hồi này, chẳng hạn khi công ty bạn cần phải giảm chi phí trong khủng hoảng, hay bị sáp nhập với công ty khác. Vào một ngày đẹp trời nào đó, ông chủ của bạn bỗng nhận ra họ có thể thay thế bạn bằng một người khác trẻ hơn, lãnh lương thấp hơn lại sẵn sàng làm việc bất kể ngày đêm cho công ty. Hãy nhớ rằng, ngay cả khi bạn đã là một quản lý cao cấp hay phó chủ tịch tại một công ty đa quốc gia, thu nhập cả triệu đô một năm, thì điều đó cũng không có nghĩa là bạn sở hữu chức vụ hay mức lương đó mãi mãi. Chức vụ và lương bổng là thứ có thể tuột khỏi tay bạn bất cứ lúc nào. Nói cách khác, sự đảm bảo tài chính và tương lai của bạn nằm trong tay kẻ khác. Như vậy, việc bán sức lao động cho người khác không phải là cách an toàn.

Trong khi ấy, nếu đứng ra kinh doanh, bạn làm chủ vận mệnh của chính mình. Bạn có thể tự do làm những điều mình ao ước, và việc có được sự đảm bảo về tài chính hay không là hoàn toàn phụ thuộc vào bạn. Riêng bản thân tôi luôn tâm niệm rằng, thà tự mình lái chuyến xe cuộc đời mình còn hơn là phó thác cả sinh mệnh của mình cho một ai khác.

Tags: Đi làm thuê chỉ mang lại ảo tưởng về sự an toàn

Đầu bếp kiếm được triệu đô ở tuổi 65 với đồng vốn bằng 0


Đó chính là Đại tá Harland Sanders. Tượng của ông, một ông già phúc hậu người Mỹ đứng chào khách, có ở khắp các tiệm Gà Rán Kentucky (KFC). Trước khi tạo ra KFC, Đại tá Sanders là một ông già 65 tuổi, “vô sản” chính cống và chỉ sống bằng tiền phúc lợi xã hội 105 đô.

Trong vòng 10 năm sau đó, ở tuổi 73, ông trở thành triệu phú và sở hữu một thương hiệu nổi tiếng toàn cầu! Ông đã làm điều đó như thế nào? Bằng cách trở thành nhà tiên phong trong việc hiểu và biểu dương sức mạnh của tính quy mô!

Giá trị to lớn của ông nằm ở việc ông có khả năng khám phá ra công thức chế biến món gà rán có hương vị đặc biệt. Ông trộn 11 loại gia vị và rau thơm với nhau, ướp vào thịt gà và nấu trong hàng giờ liền, một điều mà nhiều đầu bếp khác không kiên nhẫn thực hiện. Thực tế, Sanders đã đạt đến độ tuyệt hảo trong công thức của mình, và nhất định không chịu giảm thời gian nấu nhằm giữ nguyên khẩu vị “độc nhất vô nhị” của món gà rán. Xin nhớ rằng, khi bạn làm việc gì với lòng đam mê, làm vượt hơn cả mong đợi và tập trung vào giá trị bạn mang đến cho người khác, đồng tiền sẽ tự nhiên tìm tới bạn.


Tuy vậy, thoạt đầu ông Sanders, mặc dù chiên gà ngày đêm để bán ở một tiệm ăn ở Corby, bang Kentucky, ông vẫn không sao giàu được. Tại sao? Trong công thức thu nhập, ông có đủ giá trị và thời gian nhưng lại thiếu mất tính quy mô.

Số phận đã mang đến cho Sanders cơ hội tăng giá trị mà ông tạo ra theo cấp số nhân. Một ngày định  mệnh, chính phủ quyết định cho xây đường cao tốc khiến người đi đường không còn ghé ngang qua tiệm ăn của ông nữa. Không còn khách, Sanders buộc phải đóng cửa và ở tuổi 65, ông chỉ còn biết sống dựa vào khoản trợ cấp 105 đô. Không từ bỏ, ông nghĩ ra ý tưởng độc đáo là thuyết phục các cửa hàng ăn trên khắp nước Mỹ sử dụng công thức của mình. Đổi lại, ông sẽ được hưởng một tỷ lệ lợi nhuận trên mỗi con gà bán được. Trong vòng vài năm, ngày càng có nhiều cửa hàng bán món gà rán bằng công thức của ông! Thông qua việc nhượng quyền kinh doanh này, ông thu về hàng ngàn đô mỗi tháng. Ông đã nhân giá trị của mình lên hàng triệu lần và kết quả là ở tuổi 73, ông có thể bán công ty của mình với giá 2 triệu đô. (Đó là vào năm 1963 và khoản tiền này là cực lớn, tương đương với 10 triệu đô bây giờ.)


Tags: Đầu bếp kiếm được triệu đô ở tuổi 65 với đồng vốn bằng 0

Site Search