This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

KHĂN CHOÀNG HÌNH TAM GIÁC



Vật liệu :
-Len 200 g
-Cây móc số 2

Các điểm chính
- Mẫu 10cm: 31 mũi, 10 hàng.
- Sản phẫm hoàn thành dài 120 cm rộng 35 cm.
-Móc 427 mũi bính đầu tiên, móc theo chart móc đến hàng thứ 71 bắt đầu móc viền khăn.
Chart móc

Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Làm Kinh doanh theo mạng ở Việt Nam sướng nhất

Bạn đã bao giờ nghe những lời than phiền hay đả phá sau đây chưa?
- Kinh doanh theo mạng chỉ phù hợp cho người Tây phương.
- Giá sản phẩm cao quá, cái này nước ngoài mới làm nổi.
- Tây phương họ quen những sản phẩm này rồi thì bán mới dễ, chứ Việt Nam khó lắm.
- Các nhà phân phối ở nước ngoài có điều kiện thuận lợi hơn Việt Nam nhiều.

Đừng vội tin vào hay bác bỏ những lập luận này. Hãy dành chút thời gian để đọc câu chuyện của một người đã đến tận nơi nhìn tận mắt cuộc sống của các nhà phân phối quốc tế. Sau đó, bạn có thể tự đưa ra lời nhận xét của chính mình.


1. Thu nhập

Ở Việt Nam, một thủ lĩnh với mức thu nhập
15 – 30 triệu/tháng đã được xem là thành công.

Ở các nước Tây phương, hệ thống an sinh xã hội rất cao. Người nghèo thường được chính phủ trợ cấp về y tế, giáo dục, nhà ở và chăm sóc con cái. Tùy từng địa phương mà các chế độ này có thể khác nhau. Nhưng việc một người có thu nhập thấp lãnh được một khoản trợ cấp tương đương
20 – 40 triệu/tháng là chuyện thường tình.

Thu nhập từ Kinh doanh theo mạng là một yếu tố làm cho họ có thể bị cắt nguồn trợ cấp này và phải tự đối diện với những chi phí đắt đỏ của cuộc sống. Đây là một rủi ro lớn, làm chùn bước nhiều người.



2. Chi phí kinh doanh

Ở Việt Nam, chúng ta được tham gia những buổi hội thảo, huấn luyện
hoàn toàn miễn phí (mà thực ra là do các thủ lĩnh chi trả)

Ở các nước Tây phương, những buổi đào tạo nhóm hay hội thảo nghề nghiệp đều bán vé. Với các sự kiện nhỏ, vé vào tầm
200 – 400 ngàn đồng, và tất nhiên không ai đi một mình hay yêu cầu khách hàng của mình phải móc tiền túi ra mua vé.

Nếu bạn đang than thở về chi phí đi lại của mình khi làm việc, bạn cũng nên biết rằng tiền gửi xe ở các khách sạn nơi diễn ra hội thảo có giá từ
150 – 300 ngàn, đó là chưa nói đến việc nhiều nhà phân phối phải lái xe 30 – 50km để đến dự là chuyện hết sức thường tình.


3. Thói quen sinh hoạt


Ở Việt Nam, muốn gặp bạn bè chỉ việc hẹn nhau ra quán café (đi nhậu, đi hát karaoke, đi ăn,…) hoặc tới nhà chơi.


Ở các nước Tây phương, ít ai làm việc nghiêm túc, có chí phấn đấu mà có giờ rảnh để ra café ngồi tán dóc. Khi muốn đi chơi sau giờ học hay làm việc, họ vào các vũ trường hoặc quán bar để nhậu và quậy. Tất nhiên, bạn cũng có thể giới thiệu cơ hội kinh doanh vào lúc ấy, nhưng sáng hôm sau thức dậy họ còn nhớ bạn đã nói gì không là chuyện khác.


Đến nhà người khác lại càng hiếm hoi hơn. Người Tây phương sống theo cá nhân chủ nghĩa. Họ thích riêng tư và yên tĩnh, kể cả khi về già, họ thích vào viện dưỡng lão hơn là sống cùng con cháu để khỏi bị ồn ào. Họ rất ít khi mời ai đến nhà và cũng chẳng thích ghé nhà ai mấy. Có việc gì thì ra ngoài ăn tối rồi thôi. Còn nếu
rủ khơi khơi không có mục đích rõ ràng thì sao? Bỏ đi tám!


4. Mục đích sống

Ở Việt Nam, có xe hơi hay được đi du lịch quốc tế là những điều vô cùng tuyệt vời. Đó là đích đến mà rất nhiều nhà phân phối nhắm đến


Ở các nước Tây phương thì không hẳn. Một kỹ sư mới tốt nghiệp đại học và có việc làm sẽ có mức lương cứng vào khoảng
1.500.000.000đ (một tỷ rưỡi) mỗi năm. Chỉ cần kiếm được việc làm và chịu khó tiết kiệm, ai cũng có thể mua được xe hơi và đi du lịch vài ba lần mỗi năm.

Trong khi người Á Đông vẫn còn đang trong xu thế gầy dựng, phát triển, tìm kiếm những cuộc sống giàu có, xa hoa. Tây phương nhiều người đang quay về cuộc sống bản năng. Họ
làm vừa đủ, thời gian còn trống thì dành cho gia đình, đi du lịch, theo đuổi những sở thích riêng hoặc làm từ thiện


Tuy còn nhiều sự khác biệt nữa, trong khuôn khổ bài viết mình chỉ xin phép đưa ra một số điểm chính, và qua đó khẳng định rằng: Làm Kinh doanh theo mạng ở Việt Nam là sướng nhất !

Duy trì các mối quan hệ – Bình nước và chiếc máy bơm

Câu hỏi thường gặp: “Chẳng hiểu sao mỗi khi tôi nhấc điện thoại lên gọi một ai đó để thiết lập cuộc hẹn thì họ lại không trả lời hoặc luôn than bận rộn…”

Có thể bạn đã liên lạc không đúng lúc. Nhưng nếu như sự việc diễn ra quá thường xuyên, hãy dành thời gian để đọc câu chuyện sau:

Bình nước và chiếc máy bơm
Một chàng trai bị lạc giữa một sa mạc rộng lớn. Anh mệt lả và khát khô, sẵn sàng đánh đổi bất kỳ cái gì chỉ để lấy một ngụm nước mát. Đi mãi đi mãi, đến khi đôi môi anh đã sưng lên nhức nhối, thì thấy một căn lều cũ, rách nát và không có cửa sổ.

Anh nhìn quanh căn lều và thấy ở một góc tối có một cái máy bơm nước cũ và gỉ sét. Tất cả mọi thứ trở nên lu mờ đi bên cạnh cái máy bơm, anh vội vã bước tới, vịn chặt tay cầm, ra sức bơm. Nhưng không có một giọt nước nào chảy ra cả.


Thất vọng, anh nhìn quanh căn lều. Lúc này, anh chàng mới để ý thấy một cái bình nhỏ. Phủi sạch bụi cát trên bình, anh đọc được dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng cách lấy viên đá cào lên:


“Hãy đổ hết nước trong bình này vào cái máy bơm. Và trước khi đi, hãy nhớ đổ nước đầy vào chiếc bình này“.


Anh bật nắp bình ra, và đúng thật: trong bình đầy nước mát. Bỗng nhiên, anh bị rơi vào một tình thế bấp bênh. Nếu anh uống ngay chỗ nước trong bình, chắc chắn anh có thể sống sót. Nhưng nếu anh đổ hết nước vào cái máy bơm cũ gỉ, có thể nó sẽ bơm được nước trong lành từ sâu trong lòng đất – rất nhiều nước.


Anh cân nhắc khả năng của cả hai sự lựa chọn; nên mạo hiểm rót nước vào máy bơm để có nguồn nước trong lành, hay uống nước trong cái bình cũ và coi như không đọc được lời chỉ dẫn? Dù sao, lời chỉ dẫn không biết đã ở đó bao lâu rồi và không biết có còn chính xác nữa không?


Nhưng rồi cuối cùng, anh cũng quyết định rót hết nước vào cái máy bơm, rồi tiếp tục nhấn mạnh cái cần máy bơm, một lần, hai lần… chẳng có gì xảy ra cả! Tuy hoảng hốt, nhưng nếu dừng lại, anh sẽ không còn một nguồn hi vọng nào nữa, nên anh tiếp tục kiên trì bơm,.. lần nữa, lần nữa… nước mát trong lành bắt đầu chảy ra từ cái máy bơm cũ kỹ. Anh vội vã hứng nước vào bình và uống.


Cuối cùng anh hứng nước đầy bình, để dành cho người nào đó không may mắn bị lạc đường như anh sẽ đến đây. Anh đậy nắp bình, rồi viết thêm một câu dưới dòng chữ có sẵn trên bình:


“Hãy làm theo chỉ dẫn trên. Bạn cần phải cho trước khi bạn có thể nhận“.


Lời bình: Khi gặp khách hàng, bạn tìm cách giúp đỡ họ giải quyết các vấn đề trước, hay yêu cầu họ mua hàng / làm mã số trước?

Nếu chỉ sau một vài lần gặp gỡ, khách hàng không còn muốn gặp chúng ta nữa, thì có lẽ chúng ta đã lỡ uống hết bình nước mát mà mình đã may mắn tìm ra rồi.

Dám thay đổi – câu chuyện Con lừa và con Ngựa

Trong một cái chuồng nhỏ có hai con vật sống với nhau. Mỗi ngày, cả hai đều được cho ăn cỏ và thay phiên nhau kéo chiếc cối xay thóc cho chủ. Chúng cảm thấy cuộc sống của mình thật an toàn và đầy đủ nên cứ thế làm việc thật cần mẫn.

Một ngày kia, có một tay cao bồi xuất hiện và hỏi hai con vật: “Trong hai ngươi, ai là kẻ muốn theo ta đi thám hiểm thế giới. Ta không hứa hẹn một cuộc sống no đủ như ở cái chuồng bé tẹo này. Nhưng ta hứa hẹn một cuộc sống đầy thú vị vì được làm chủ chính mình. Và nếu cố gắng đủ, thì có thể sẽ có được một cuộc sống dư dả gấp nhiều lần cuộc sống này.”

Con lừa – một trong hai con vật – liền kêu lên: “Ôi, tôi không đi đâu. Dại gì mà đánh đổi cuộc sống an toàn và ổn định này, để lấy một tương lai không biết trước chứ. Hay là ông muốn dụ tôi đi để có người cho ông cưỡi, có người để chết chung với ông? Tôi không có ngu đâu nhé.“

Con ngựa – con vật còn lại – thì rất háo hức trả lời: “Tôi! Tôi! Tôi muốn đi và muốn khám phá. Tôi chán cuộc sống gò bó và tẻ nhạt này lắm rồi.” Nói xong, nó theo người cao bồi bước ra khỏi cái chuồng nhỏ và đi mãi, đi mãi về phía chân trời.

Một ngày nọ, khi đã già, con lừa gặp lại con ngựa khi nó quay trở về cái chuồng nhỏ. Mừng rỡ, con lừa reo lên:

- A, anh ngựa, anh đã về đấy ư. Lâu quá rồi nhỉ, chúng ta đã già cả rồi.

- Đúng vậy, chúng ta già hết cả rồi. Tôi cũng đã mệt mỏi nên không muốn phiêu lưu nữa nên quyết định về thăm anh. Cuộc sống anh thế nào rồi? – Ngựa hỏi

- Cũng vẫn vậy thôi. Làm việc chăm chỉ và được no đủ. Nhưng tôi đã già rồi, nên cũng không còn làm được nhiều nữa. Cũng may ông chủ thương tình nên vẫn cho tôi ăn. – Lừa nói – Vậy còn những chuyến phiêu lưu của anh thì sao?

- Ồ, nó thật thú vị. Tôi đã được đi đến những miền đất lạ, nơi nắng cháy và khô cằn. Tôi đã băng qua những vùng chiến sự và những miền thiên tai hoành hành, có lúc tưởng chết đi được. Nhưng sau những cố gắng, tôi cũng được nếm trải sự hạnh phúc khi được tự do chạy trên cánh đồng đầy cỏ ngọt và được học hỏi những điều kì lạ. – Ngựa kể với một niềm tự hào.

Lừa ngồi nghe mà không ngớt xuýt xoa. Khi ngựa kể xong, nó liền khen ngợi:
- Anh ngựa à, anh thật là dũng cảm. Anh đã chấp nhận thử thách và đã được tưởng thưởng xứng đáng. Tôi thấy anh đã đổi khác rất nhiều và rất ngưỡng mộ anh. Chả bù với cuộc sống chán ngắt này của tôi. Nhưng thực tình mà nói, nếu được chọn lại từ đầu, tôi vẫn chẳng dám chọn con đường của anh đâu. Nội chỉ nghĩ đến quãng đường vạn dặm mà anh đã đi qua thôi, đôi chân tôi đã rụng rời, chưa kể đến những gian truân, cực nhọc …

- Hahahaha – con ngựa phá ra cười – Anh lừa ơi, chẳng phải anh cũng đi một quãng đường dài như quãng đường của tôi đấy sao?

- Làm gì có! Tôi chỉ quẩn quanh cái chuồng nhỏ bé này và hàng ngày kéo chiếc cối xay lúa cho chủ thôi. Tôi làm gì có đi đâu – Con lừa trả lời bằng một giọng ngạc nhiên.

- Anh nghĩ đi, anh lừa. Trong từng đó năm, tôi đi vòng quanh thế giới, còn anh cũng đi vòng quanh chiếc cối xay, quãng đường chúng ta đi chẳng phải cũng ngang ngửa nhau đấy thôi.

- Nhưng còn những khó khăn và sự thay đổi. Tôi thấy anh đã có vẻ đã yếu đi nhiều vì phải thường xuyên gắng sức. Và kìa, những vết sẹo xấu xí trên người anh, tôi không muốn chúng đâu. Chắc là đau đớn lắm …

- Anh lừa à – ngựa ôn tồn đáp – chẳng phải anh cũng thay đổi đó sao. Anh cũng già yếu đi, cơ bắp của anh cũng đã chùng xuống vì không còn vận động nhiều như trước nữa đó sao. Và có lẽ cơ thể béo tròn của anh cũng thường xuyên đau nhức mỗi ngày giá buốt chứ.

- Đúng là như vậy – Lừa đáp.

- Giữa tôi và anh thật ra đều đã trải qua những cố gắng giống như nhau. Cái khác biệt của chúng ta là đã chọn lựa cố gắng cho một mục đích, một cuộc sống như thế nào mà thôi.

Sau một thời gian làm Kinh doanh theo mạng, tôi cảm thấy mệt mỏi vì cứ phải cố gắng để hoàn thiện mình, tôi nhận ra mình đã trở nên khác biệt quá nhiều so với bạn bè trước đây. Nhiều lúc tôi cũng muốn ngưng lại, muốn quay trở về làm một người nhân viên chăm chỉ, mẫn cán và có thời gian tham gia những cuộc vui với bạn bè mình như trước.

Trong một dịp tình cờ, tôi được nghe một sponsor cấp cao kể cho câu chuyện này trong lúc 2 chọi 1 với một khách hàng. Câu chuyện không chỉ làm thay đổi suy nghĩ của người khách hàng, mà ngay chính bản thân tôi cũng nhận ra được rất nhiều điều.

Từ đó, tôi không còn do dự về lựa chọn của mình nữa. Vì tôi biết rằng, nếu mình không hành động, không thay đổi thì thời gian cũng sẽ trôi qua. Và đích đến cuối cùng của cuộc đời mình rồi cũng sẽ mãi là cái chuồng nhỏ với bữa ăn do người khác đem đến vì mình đã cật lực cống hiến cho họ mà thôi.

Bây giờ, sau hơn 2 năm thay đổi và trải nghiệm với Kinh doanh theo mạng, tôi nhận ra rằng, câu chuyện về Con Lừa và Con Ngựahoàn toàn có thật, và nó đã xảy ra với chính cuộc đời của mình.

Còn bạn, bạn có tin vào câu chuyện này không?

Tầm quan trọng của Người dẫn đường

“Người chuyên nghiệp có những người dẫn đường. Dân tay mơ thì không.”
Người cha giàu.

Có khi nào bạn tự hỏi mình: ”Tại sao một ca sĩ chuyên nghiệp kiếm được rất nhiều tiền, còn những bạn trẻ thích hát khác thì không?” hoặc “Tại sao những cầu thủ chuyên nghiệp được trả rất nhiều tiền cho một trận đấu, những người khác thì không?”

Đơn giản là vì họ có những ông bầu, huấn luyện viên hay người hướng dẫn chuyên lo phát triển công việc của họ.

Tại Mỹ, người ta có những hiệp hội doanh nhân sẵn sàng làm người dẫn đường cho thế hệ doanh nhân trẻ hơn. Mỗi người cũng có thể tìm cho mình một người dẫn đường tại những hiệp hội cho doanh nghiệp nhỏ tại các địa phương, hoặc từ dịch vụ mà các công ty tư nhân cung cấp. Công ty Rich Dad của Robert Kiyosaki cũng nằm trong số đó. Đây cũng là một lý do giải thích cho việc tại sao ở Mỹ có rất nhiều doanh nghiệp đủ mọi mức độ và người Mỹ rất dễ học cách để bắt đầu làm kinh doanh.

Thế còn tại Việt Nam?

Cách đây khoảng 2 năm, mình có dịp nói chuyện với một số bạn trẻ và trao đổi với họ 1 số ý kiến để phát triển ý tưởng kinh doanh. Mình gợi ý các bạn nên tìm cho bản thân một người dẫn đường. Mình cũng nói về những gì mình đã làm được và người dẫn đường đã giúp đỡ mình như thế nào trong suốt quá trình đó.

Sau buổi nói chuyện, họ phản hồi lại: ”Chẳng qua là nhờ người này người kia anh mới làm được như vậy thôi. Có gì hay đâu, tụi tôi không cần ai giúp cũng có thể tự làm được”. Điều đó cho thấy, rất nhiều bạn trẻ hiện nay chưa nhận thức được tầm quan trọng của một người dẫn đường đối với sự thành công của họ.

Và chúng ta, người Kinh doanh theo mạng

Chúng ta đều rất may mắn vì đã tìm thấy cho mình những người dẫn đường tuyệt vời. Họ có tâm huyết, có kinh nghiệm và sẵn sàng chia sẻ mà không đòi hỏi một đồng thù lao.

Hãy đáp trả lại họ bằng chính sự thành công của mình và hãy giúp cho những người chung quanh hiểu và tìm thấy người dẫn đường của riêng họ.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Sẵn sàng thay đổi hay bị luộc chín

Tại sao mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp, đột nhiên chúng ta nhận ra mình rơi vào những tình huống khốn đốn đến nỗi sống dở chết dở? Tại sao người ta thường không thay đổi bản thân trước khi những tai họa xảy ra? Câu hỏi này được nhà tâm lý học người Đức Freidrich Goltz giải thích thông qua câu chuyện rất thú vị sau đây:

Con Ếch Trong Nồi Nước

Người ta bắc một nồi nước mát, không có vung lên bếp. Họ bỏ vào đó một chú ếch và bắt đầu nhóm lửa. Do nước mát, ếch ta vẫn bơi trong nồi một cách vui vẻ mà không có phản ứng gì.

Sau đó, nước cứ ấm dần, ấm dần lên. Nhưng thật ngạc nhiên, chú ếch vẫn không có phản ứng gì. Và cứ như vậy, cho đến khi nước sôi, lúc chú ếch bắt đầu nhận ra sự bất thường, thì cũng quá muộn rồi để xoay sở. Chú ếch xấu số bị luộc chín không lâu sau đó.

Việc để cho mình bị luộc chín trong một nồi nước sôi là điều rất
vô lýngu ngốc. Nhưng trong cuộc sống, khi mọi việc diễn ra từ từ, rất nhiều người đã dễ dàng để cho mình rơi vào tình huống khốn đốn. Điều đó đến từ thói quen chấp nhận những việc thường ngày đã xảy ra và từ chối hay thậm chí sợ sự thay đổi dù cho nó là cần thiết.

Điều này diễn ra với những người an phận với cuộc sống làm công, sợ phải tự quyết định tương lai của mình.

Điều này diễn ra với những nhà phân phối hài lòng với những gì mình đã được học và không chịu trau dồi, hoàn thiện bản thân.

Điều này diễn ra với cả những thủ lĩnh
say ngủ trong chiến thắng mà quên mất thị trường luôn thay đổi mỗi ngày.

và…

Điều này diễn ra với
mỗi chúng ta, đặc biệt là khi chúng ta nhìn đâu cũng chỉ thấy “người tiêu cực”

Người ta không thành công vì giỏi hơn, mà vì luôn hoàn thiện mình mỗi ngày.

Quyển Kinh Thánh và chiếc giỏ đựng than


Có bao giờ bạn (hay ai đó mà bạn biết) nói rằng: “tôi không thích đọc sách, nó thật nhàm chán, nhiều khi tôi không thể hiểu những điều tôi đang đọc. Khi hiểu thì vừa gấp lại đã quên ngay.”
Hãy dành ra ít phút để đọc câu chuyện sau. Nó có thể làm cho bạn thay đổi.

 

Quyển Kinh Thánh và chiếc giỏ đựng than
Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc kinh thánh. Cuốn kinh thánh đó ông đã đọc nhiều lần đến mức sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông lại quên đọc.


Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc quyển kinh thánh đó. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:

- Ông ơi, cháu cũng thử đọc giống như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc kinh thánh có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ…

Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói:

- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!

Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà. Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói:

- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!

Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước. Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!

Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.

- Ông xem này – Cậu bé hụt hơi nói – Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư… – Ông cụ nói – Cháu thử nhìn cái giỏ xem!

Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.

- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, tâm hồn cháu sẽ thay đổi như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

Chuyện kể về những chú heo - P.4

Chú heo bên lề
Heo trắng, heo đen làm ra thức ăn. Heo rừng chở thức ăn. Heo vàng điều phối công việc.
Ai sẽ đảm bảo việc nâng cao năng suất lao động?

Lại nói về các chú ỉn con được chăm sóc, vỗ về để phục vụ cho heo vàng. Được sự hỗ trợ của heo vàng, các chú ỉn thông minh không phải làm lụng cực khổ nữa, chúng được ở những nơi riêng biệt, sạch sẽ chỉ để làm một việc: tìm ra cách để có thể làm ra nhiều thức ăn hơn.

Heo hoa là một trong số đó. Heo hoa là chú heo được yêu quý nhất. Ỉn đen, ỉn trắng ngưỡng một nó. Heo vàng biệt đãi và tôn trọng nó. Điều đó đối với heo hoa cũng không quan trọng. Niềm vui lớn nhất của nó là được tìm tòi, đeo đuổi những dòng suy nghĩ không bao giờ cạn.

Heo vàng bảo với heo hoa rằng: “Chú cứ tìm ra cách để chúng ta làm ra nhiều của cải hơn. Ta hứa với chú sẽ chia sẻ một phần mười lượng thức ăn mà sáng kiến của chú làm ra.”

Kết quả làm việc của heo hoa đã giúp heo trắng, heo đen làm ra nhiều lúa và bắp hơn, heo rừng chở được nhiều thức ăn hơn, heo vàng quản lí công việc chặt chẽ hơn. Ở một khía cạnh nào đó, heo hoa đã được chia sẻ một phần lợi thế của heo vàng: nó có được nguồn thu nhập thụ động từ việc bán ý tưởng của mình.

(*) Thu nhập thụ động: thu nhập có được không phải do đánh đổi trực tiếp bằng thời gian và công sức.

Lời bàn:
Heo hoa là một dạng tinh hoa của xã hội. Dù xã hội có biến động thế nào, heo hoa vẫn là chú heo được vị trí an toàn nhất. Thế nhưng, số phận của heo hoa không phải do nó quyết định. Nếu không được heo vàng trọng dụng, nó còn đáng thương hơn những chú heo kia.

Xem thêm:
  Chuyện kể về những chú heo - P.1
                    Chuyện kể về những chú heo - P.2
                    Chuyện kể về những chú heo - P.3

Chuyện kể về những chú heo - P.3

Câu hỏi của ỉn vàng
Heo trắng và heo đen làm việc càng nhiều, heo vàng lại có nhiều lúa hơn, và nó phải chở hàng nặng nhọc hơn. Một ngày nọ, nó vào rừng tìm gặp heo rừng và nói:

“Anh heo rừng, anh không phải lang thang đây đó nữa. Hãy đến chở lúa giúp tôi, tôi sẽ cho anh 1 ký lúa cho mỗi xe.”

Dĩ nhiên là heo rừng đồng ý.

Kể từ đó, heo vàng ngày càng rãnh rỗi hơn và có nhiều thức ăn hơn. Heo vàng còn gặp heo xanh, heo đỏ, heo tím… để trao đổi vì nó không sợ phải chở hàng nặng nhọc nữa. Heo rừng cũng rất vui vì càng chở nhiều hàng thì nó càng có nhiều thức ăn.

Một ngày nọ, ỉn vàng hỏi cha nó rằng:
“Cha ơi, nếu một ngày nào đó, heo rừng nói với heo trắng và heo đen về công việc của chúng ta thì sao? Nếu họ tự trao đổi thức ăn với nhau thì sao?”
Heo vàng im lặng một lúc. Rồi bảo ỉn vàng rằng:
“Con trai. Điều đó không thể xảy ra. Ta sẽ cho con thấy vì sao:

-
Thứ nhất, heo trắng và heo đen cho rằng, công việc của họ là một nghề, và công việc của chúng ta cũng là một nghề. Việc nào cũng cho chúng ta thức ăn thì tại sao họ lại phải bỏ đi truyền thống của họ? Chúng ta còn chỉ cho họ rằng công việc của họ cao quý hơn công việc của chúng ta rất nhiều.

-
Thứ hai, cái chúng ta cho họ không chỉ là thức ăn. Chúng ta còn cho họ bằng cấp, lời khen ngợi và những tràng pháo tay. Để có được tấm bằng của chúng ta và sự kính trọng của họ hàng, ỉn đen và ỉn trắng sẵn sàng ăn ít đi một chút.

-
Thứ ba, chúng ta dạy cho họ cách làm việc chăm chỉ và không tranh giành. Bất cứ lời đề nghị nào cũng sẽ được họ trả lời rằng: “Tôi rất bận rộn, tôi không có thời gian để mạo hiểm cùng anh.”

-
Thứ tư, cho dù có muốn thì họ cũng không có kinh nghiệm trong việc buôn bán như chúng ta. Con được ta dạy cách buôn bán từ nhỏ, ỉn trắng và ỉn đen thì không. Đó là sự khác biệt.”

“Còn heo rừng thì sao hả cha?” – Ỉn vàng hỏi.
“Heo rừng không có đất, không có xe chở hàng, không có quyền lực và uy tín. Nói khác hơn, heo rừng chỉ là heo vô sản. Cho dù có biết thì heo rừng cũng không làm gì được chúng ta.”

Lời bàn:
Sức mạnh của heo vàng không chỉ nằm ở tính toán thông minh. Sức mạnh lớn nhất của nó nằm ở khả năng che mắt và kiểm soát kẻ khác. Heo đen và heo trắng đã bị sự chi phối của heo vàng về ý thức hệ, heo rừng lại bị chi phối về tư liệu sản xuất.
Quan trọng hơn, heo vàng đã biết thừa kế tư tưởng của nó cho thế hệ sau.

Xem thêm: Chuyện kể về những chú heo - P.1

                   Chuyện kể về những chú heo - P.2
                   Chuyện kể về những chú heo - P.4

Site Search