This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Quà tặng của con tim

Quà tặng cuộc sống

Chuyện kể rằng có một chàng trai trong lúc lang thang trên sa mạc đã đi ngang qua một dòng suối nước trong như pha lê. Dòng nước này ngọt đến mức anh ta đã quyết định lấy đầy bình da để mang về cho một vị bô lão của bộ tộc là thầy của anh. Sau cuộc hành trình dài bốn ngày, anh ta mang nước đến mời vị bô lão.

Ông uống một hơi dài, mỉm cười trìu mến và cám ơn người học trò vì thứ nước ngọt lịm. Chàng trai vui mừng trở về làng.


Sau đó, ông thầy cho một người học trò khác nếm thử nước đó. Vừa nhấp thử một ngụm, anh này phun ra ngay và nói nước có mùi ghê quá. Dường như nước đã có mùi hôi do bình da cũ kỹ. Người học trò hỏi thầy: “Thưa thầy, nước hôi hám như vậy, vì sao thầy lại làm ra vẻ thích nó?”.


Ông thầy trả lời: “Anh mới chỉ uống nước. Còn ta thưởng thức cả món quà. Thứ nước này chứa đựng trong đó cả hành động yêu mến và không gì có thể ngọt ngào hơn được”.


Người lớn chúng ta hiểu bài học này rõ nhất khi chúng ta nhận những món quà đơn sơ. Dù đó là gì đi nữa, thái độ cần có của chúng ta là sự trân trọng và thể hiện sự cảm ơn bởi vì ý tưởng của nguời tặng lồng trong món quà.


Lòng biết ơn không phải lúc nào cũng tự nhiên mà có được. Hầu hết người lớn chúng ta chỉ đánh giá món đồ vật hơn là tình cảm kèm theo đó. Chúng ta cần tự nhắc nhở bản thân biết về vẻ đẹp và sự trong sáng của tình cảm và cách thể hiện sự biết ơn. Sau cùng, những món quà tặng xuất phát từ tấm lòng thực sự là món quà ý nghĩa nhất.


Tags:
qua tang cua con tim, quà tặng của con tim

Bài học từ cây lê

Nguoi trong le

Một người cha có 4 người con trai. Ông muốn dạy các con mình không nên đánh giá mọi việc quá vội vàng nên đã bảo lần lượt từng người trong số họ đến thăm một cây lê ở rất xa.


Người con cả ra đi vào mùa đông, người con thứ hai đi vào mùa xuân, người con thứ ba vào mùa hè và người con út vào mùa thu.


Khi những người con quay về, ông đã gọi tất cả lại và yêu cầu họ tả lại những gì họ nhìn thấy.


Người con cả nói rằng cây lê đó xấu xí, khô cằn.

Người con thứ hai không đồng ý và nói nó có có rất nhiều chồi lộc và đầy hứa hẹn.
Người con thứ ba thì nói cây lê đó hoa lá sum sê, mùi hương ngọt ngào và trông rất đẹp. Đó là cây lê đẹp nhất mà anh từng thấy.
Người con út không đồng ý với 3 người anh. Anh nói rằng cây lê đó trĩu nặng trái chín.

Nghe xong, người cha giải thích cho các con rằng tất cả họ đều đúng bởi họ đã nhìn thấy cây lê vào những mùa khác nhau. Tuy nhiên, những gì họ nhìn thấy chỉ là một mùa trong đời cây lê.


Ông bảo rằng họ không thể đánh giá một cái cây, hay một con người chỉ qua một mùa hay một giai đoạn và rằng bản chất của con người cũng như những niềm vui và tình yêu trong cuộc sống chỉ có thể được đánh giá vào giai đoạn cuối khi tất cả các mùa đã đi qua.


Nếu bạn quyết định bỏ cuộc khi mùa đông đến, bạn sẽ bỏ lỡ những hứa hẹn của mùa xuân, vẻ đẹp của mùa hè và sự thu hoạch của mùa thu.


Tags:
bai hoc tu cay le, bài học từ cây lê

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2012

Chuyện của người trồng ngô

Người trồng ngô

Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt. Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có những bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.


- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? - Phóng viên hỏi.


- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp - Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!


Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những gì mà bạn “cho” đi.


Tags:
Chuyen cua nguoi trong ngo, chuyện của người trồng ngô

Câu chuyện con ốc sên

Ốc sên

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"


"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.


"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"


"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".


"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"


"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".


Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".


"Vì vậy mà chúng ta có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ".


Tags:
cau chuyen con oc sen, câu chuyện con ốc sên

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Ước mơ của cuộc đời


Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng nhận ra thang máy của chung cư bị hư. Họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.


Sau khi vất vả lên đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau.


Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60.


Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự bình an. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong túi xách lúc nãy để lại ở tầng 20.


Câu chuyện này cũng tựa như cuộc đời chúng ta. Nhiều người sống trong sự kỳ vọng của cha mẹ, thầy cô và bạn bè khi còn bé.


Chúng ta hiếm khi thực hiện những gì mình thật sự muốn, luôn chịu rất nhiều áp lực và sự căng thẳng đến nỗi đến năm 20 tuổi, chúng ta mệt mỏi và quyết định vứt bỏ gánh nặng này đi. Chúng ta sống một cách năng nổ và có những ước mơ lớn.


Nhưng khi đến 40 tuổi, chúng ta bắt đầu đánh mất tầm nhìn và những giấc mơ của mình, cảm thấy không thỏa mãn và bắt đầu phàn nàn, chỉ trích.


Đến tuổi 60, chúng ta nhận ra mình không còn nhiều thì giờ nữa để phàn nàn và chúng ta bước đi trong sự bình an, thanh thản. Chúng ta nghĩ không còn điều gì làm mình thất vọng nữa.


Và rồi chợt nhận ra rằng không thể nào ngơi nghỉ trong sự bình an vì chúng ta còn những giấc mơ chưa thực hiện được - những giấc mơ mà chúng ta vứt bỏ cách đây 60 năm.


Vậy ước mơ của bạn là gì? Hãy đi theo những ước mơ của mình để không phải sống trong sự tiếc nuối.


Tags:
uoc mo cua cuoc doi, ước mơ của cuộc đời

Vì sao Giỏi, Siêng mà Lương, Chức vẫn thấp?

Thăng tiến

Vị trí và thu nhập của bạn sẽ tăng theo giá trị mà bạn tạo ra.


Nhiều người vẫn lầm lẫn rằng, người có chuyên môn cao thì sẽ tạo ra được giá trị cao, và họ lao vào trau dồi chuyên môn trong khi lại bỏ qua rất nhiều yếu tố quan trọng và cần thiết khác. Hiểu đúng về giá trị bản thân, bạn sẽ thấy đâu là những yếu tố quan trọng tạo nên giá trị:


Giá trị bản thân = Giá trị bạn tạo ra x Thời gian cung cấp giá trị x Qui mô cung cấp giá trị.


Giá trị bạn tạo ra:
Giá trị không phải là cái bạn tự gán cho mình, mà là do người khác cảm nhận về bạn. Người ta cảm nhận giá trị của bạn qua 3 điều: những gì bạn làm được, những gì bạn giúp người khác làm được, và những gì bạn lan tỏa ra xung quanh.

Thời gian cung cấp giá trị:
Đừng lầm tưởng bất cứ việc gì bạn làm cũng tạo ra giá trị. Bạn cần phải biết sếp mình mong đợi điều gì nhất nơi bạn, rồi hãy dành thời gian để tập trung vào công việc giúp mang lại giá trị đó. Khi bạn tập trung vào công việc mang lại càng nhiều giá trị, giá trị của bạn sẽ càng cao.

Qui mô cung cấp giá trị:
Chỉ một mình, bạn có thể làm được gì? Bạn phải giúp những người khác có thể làm công việc giống như mình, xây dựng một hệ thống làm việc tạo ra kết quả với số lượng tăng lên gấp nhiều lần, khi làm được điều này, bạn sẽ bước lên một vị trí cao hơn, và dĩ nhiên phần thưởng sẽ xứng đáng hơn.

Và ngay lúc này, điều bạn cần làm là:
- Xác định đâu là mong đợi và kỳ vọng của sếp dành cho bạn.
- Những đóng góp của bạn cho công ty có đáp ứng được kỳ vọng đó chưa?
- Hãy vạch ra những gì cần làm để nâng cao hơn nữa chuyên môn của mình.
- Hãy giúp những đồng sự làm tốt việc của họ, bởi kết quả công việc của họ cũng góp phần tạo nên kết quả công việc của bạn.
- Xem xét lại thái độ của bạn đối với công việc, xem cách suy nghĩ, cách biểu hiện ra ngoài của bạn có tạo ra năng lượng tích cực trong công việc không.
- Sẵn sàng nhận thêm trách nhiệm, thậm chí yêu cầu thêm trách nhiệm để gia tăng giá trị đóng góp.
- Thường xuyên đo lường các kết quả mình làm được.
- Tự cho điểm kỹ năng chuyên môn và kỹ năng công việc của bản thân.
- Chịu khó thăm dò để biết được những nhận xét khách quan của những người làm việc với mình, từ sếp, đồng nghiệp, khách hàng cho tới người dưới quyền.


Làm tốt những việc này, bạn sẽ thấy mình đang đứng ở một vị trí khác hẳn.

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

ĐAN KHĂN CHOÀNG KHÔNG CẦN QUE ĐAN

Bạn có muốn biết cách đan khăn choàng không cần que đan không? Mình mới biết đó nha.

 Vật liệu
- Len  gai :60 g

Bước 1: Để ra khoảng 45 cm đầu sợi len rồi quấn thành vòng giống hình được mũi đầu tiên.

  Bước 2:Xỏ ngón tỏ bàn tay phải vào mũi đầu tiên, ngón tay tỏ bàn tay phải đan len. Ngón cái bàn tay trái giữ len ( len từ cuộn ). Tuy nhiên len được nắm nhẹ ở ngón út và ngón áp út.
 Bước 3: Ngón tay tỏ bàn tay phải đưa từ dưới lên song song ngón cái bàn tay trái   kéo len ở  ngón tỏ bàn trái tay trái lên ngón tỏ bàn tay phải.


Bước 4: Ngón tay tỏ bàn tay phải kéo len lên đồng thời với ngón tay tỏ bàn tay trái kéo xuống. Như vậy được mũi đan thứ 2.


Bước 5: Làm tiếp bước  3 và 4 cho đến khi được 14 mũi.  Việc thêm và bớt mũi sẽ làm thay đổi độ rộng của khăn. Tùy theo sở thích của bạn mà điều chỉnh số mũi đan.
6. Lấy ra và đưa trở lại ngón tỏ bàn tay trái sao cho mũi sau cùng nằm bên ngòai. Khéo léo đừng để phần trên và dưới ngược nhau.


Bước 7: Kéo mũi bên ngoài  qua ngón tay tỏ bàn tay phải xong nắm len kéo lên là được mũi đầu tiên của hàng thứ 2.


Bước 8: Làm tiếp bước 7 cho hết 14 mũi.

 Bước 9:  Đan 65 hàng bằng cách lặp đi lặp lại từ bước 6 cho đến bước 8. Bạn có thể thay đổi độ dài khăn theo sở thích của mình.
Buoc 10: Đến hàng cuối cùng, bạn đưa 2 mũi qua ngón tỏ bàn tay phải.


Bước 11: Kéo mũi bên ngoài vào bên trong mũi ở trong và kéo lên giống như mũi tên hướng dẫn.
Bước 12: Lấy tiếp mũi tiếp theo làm giống bước 11.  Bước làm này để kết các mũi đan lại.


Bước 13: Kéo len dài ra  môt ít rồi cắt len. Dấu len thừa vào trong các mũi đan như vậy ta đã hoàn thành xong khăn choàng

Những lưu ý nhỏ để sản phẫm hoàn thành được đẹp:
-Đừng kéo len chặt quá để khăn có độ rũ tự nhiên.
-Khi đan rất dễ lảm rớt mũi nên chọn số mũi sao cho vừa chiều dài ngón tay tỏ.

Sách làm thú bông bằng dụng cụ làm viên bi len

Sách dạy làm những chú thú nhỏ nhỏ xinh xinh. Trang trí vào  giáng sinh hay phòng ngủ cho bé yêu .






 

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Mệnh lệnh đặc biệt

Quân đội
Nỗi kinh hoàng bóp chặt trái tim người lính tham gia cuộc chiến trong Thế chiến thứ nhất khi anh tận mắt chứng kiến người bạn thân thiết nhất của mình ngã xuống trong trận chiến ác liệt. Bị mắc kẹt trong đường hào dưới làn lửa đạn vun vút trên đầu, người lính ấy hỏi đại úy của mình xem anh có được phép chạy vào vùng “Vành đai trắng” giữa hai chiến hào để mang xác người đồng đội của mình về hay không.

“Anh có thể đi,” người đại úy nói, “ nhưng tôi nghĩ không đáng phải làm như vậy. Bạn của anh chắc chắn đã hy sinh và anh có thể cũng sẽ bỏ mạng đấy.” Thế nhưng, những lời lẽ đó chẳng mảy may tác động gì đến người lính, và anh vẫn cứ lao đi.


Thật lạ thường, anh đã xoay xở đến được bên người bạn của mình, nhấc bạn lên vai, và mang anh ấy quay trở về chiến hào của đại đội. Khi cả hai cùng ngã nhào xuống lòng chiến hào, viên chỉ huy đã có mặt để xem xét người lính bị thương, rồi ông ân cần nhìn bạn của anh ta. “Tôi đã nói với anh là làm như vậy không đáng mà,” ông nói với người lính đang rên xiết vì vết thương chảy máu quá nhiều. “Anh thấy không, bạn của anh đã hy sinh, còn vết thương này có thể làm nguy hiểm đến tính mạng của anh đấy.”


“Thưa đại úy, nhưng như vậy cũng đáng lắm chứ!” người lính trả lời.


“Anh nói ‘đáng’ nghĩa là sao?” đại úy lắc đầu hỏi lại. “Cậu ấy hy sinh rồi mà!”


“Vâng, thưa đại úy” anh lính binh nhì trả lời. “Điều đó rất đáng làm vì khi tôi đến nơi, anh ấy vẫn còn thoi thóp, và tôi đã rất thỏa nguyện khi nghe anh ấy nói rằng, ‘Jim, tớ biết thế nào cậu cũng đến mà.’”


                        - Theo This Little Light Of Mie -

Một người bạn đích thực là điều hạnh phúc lớn nhất và là điều ta ít tốn công suy nghĩ nhất để có được.
                 
                 - Francois, Duc de la Rochefoucald -

Tags: menh lenh dac biet, mệnh lệnh đặc biệt

Gánh xiếc

Gánh xiếc
Có lần khi tôi còn là một thiếu niên, cha tôi và tôi đứng xếp hàng để mua vé vào xem xiếc. Cuối cùng chỉ còn một gia đình đứng sắp hàng giữa chúng tôi và quầy bán vé. Gia đình này đã gây cho tôi một ấn tượng sâu sắc.

Gia đình đó có 8 đứa con, tất cả có lẽ đều dưới 12 tuổi. Ta có thể nói là họ không có nhiều tiền. Quần áo của họ không phải thuộc loại đắt tiền, nhưng sạch sẽ. Bọn trẻ ngoan ngoãn, tất cả đều đứng xếp hàng phía sau bố mẹ chúng, từng hai đứa một, nắm tay nhau. Chúng nói một cách liếng thoắng về các chú hề, những con voi và những tiết mục khác mà chúng sẽ xem đêm đó. Người ta có thể có cảm giác là trước đó chúng chưa được đi xem xiếc bao giờ. Việc được đi xem xiếc có vẻ như là một nét nổi bật nhất trong cuộc đời trẻ thơ của chúng.


Người cha và người mẹ đứng ở đằng đầu lũ trẻ này trông hết sức hãnh diện. Người mẹ nắm tay chồng mình, ngước nhìn ông như muốn nói: "Anh là hiệp sĩ của em trong bộ áo giáp sáng loáng". Ông ấy mỉm cười và ấm lòng với niềm tự hào, ông nhìn bà như muốn trả lời: "Em đã nói đúng".


Cô bán vé hỏi người cha muốn mua bao nhiêu vé. Ông hãnh diện trả lời: "Làm ơn bán cho tôi 8 vé trẻ em và 2 vé người lớn để tôi có thể đem cả gia đình vào xem xiếc".


Cô bán vé nói giá tiền.


Bà vợ rút bàn tay của mình ra khỏi bàn tay ông, đầu bà cuối xuống, môi người đàn ông này bắt đầu run run. Người cha nghiêng người hơi sát hơn vào quầy bán vé một chút và hỏi: "Cô nói bao nhiêu tiền?".


Cô bán vé nhắc lại giá tiền.


Người đàn ông này không có đủ tiền.


Ông phải quay lại để nói với 8 đứa con ông rằng ông không có đủ tiền để đưa chúng vào xem xiếc chăng?

Nhìn thấy việc đang diễn ra, cha tôi đút tay vào túi quần của ông rút ra một tờ 20 đola và đánh rơi tờ giấy bạc xuống đất. (Chúng tôi thật sự chẳng giàu có gì!) Cha tôi cúi xuống, nhặt tờ giấy bạc lên, vỗ vào vai người đàn ông và nói: " Xin lỗi ông, tờ giấy bạc này ở túi ông rơi ra."

Người đàn ông biết việc gì đang xảy ra. Ông ấy không xin của bố thí nhưng chắc chắn là trân trọng sự giúp đỡ này trong một tình huống tuyệt vọng, đau lòng và bối rối. Ông ấy nhìn thẳng vào mắt cha tôi, nắm lấy tay cha tôi trong cả hai bàn tay của ông ấy, siết chặt vào tờ 20 đola và môi ông run run cùng với lệ tuôn trào trên má, ông ấy nói: "cảm ơn, cảm ơn ông. Số tiền này thực sự rất có ý nghĩa đối với tôi và gia đình tôi "


Cha tôi cùng với tôi trở ra xe và lái xe về nhà. Đêm đó chúng tôi không vào xem xiếc, nhưng không phải chúng tôi không vào xem vì không có tiền.


Tags:
ganh xiec, gánh xiếc

Thứ Tư, 13 tháng 6, 2012

Đâu là hạnh phúc bạn đang có?

Bão biển
Vị vua nọ đang đi công du trên một chiếc tàu thì gặp cơn bão lớn. Gió to, sóng dữ gầm thét như muốn quật đổ những cột buồm và nuốt chửng con tàu.

Một người trong đoàn tùy tùng nhà vua trước đây chưa từng ra biển nên vô cùng hoảng sợ. Anh ta khóc thét lên trong nỗi sợ hãi và mỗi lúc một to hơn. Không ai trên tàu có thể trấn an anh ta được.


Trong cơn giận dữ nhà vua hét lên:

- Có ai ở đây có thể làm cho tên hèn nhát kia câm miệng lại được không?

Ngài hỏi đến lần thứ ba, vẫn không một ai trong đám cận thần lên tiếng. Cuối cùng, có một người bước ra – ông ta là một hành khách trên tàu.

- Tôi nghĩ là tôi có thể khiến cho anh ta im lặng nếu tôi được toàn quyền làm điều đó.

Một thoáng do dự, nhưng vì nóng lòng muốn biết cách của người hành khách đó nên nhà vua ra lệnh:

- Làm ngay đi! Ta cho phép nhà ngươi.

Người khách liền ra lệnh những người lính ném anh ta xuống biển. Rơi xuống biển lạnh giá sóng lớn, anh ta gào lên khiếp sợ và vùng vẫy trong hoảng loạn, cố tìm mọi cách ngoi lên mặt nước. Ít giây sau, người khách cho thả phao kéo anh ta lên. Khi bám được thành tàu, dù mệt rũ rượi và nét mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng, nhưng anh ta đã hoàn toàn im lặng.


Quá ngạc nhiên và ấn tượng về những gì vừa diễn ra, nhà vua bèn hỏi người khách lạ tại sao anh ta có thể biết trước được như vậy. Người khách đáp:

- Chúng ta không bao giờ nhận ra những điều bình dị mà quí giá đang có trong mọi tình huống, cho đến khi chúng ta rơi vào một tình trạng thực sự tồi tệ hơn.

"Chúng ta sẽ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc chỉ khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó" - Khuyết danh


Tags:
dau la hanh phuc ban dang co, đâu là hạnh phúc bạn đang có

Thứ quý nhất của cuộc đời

vị thần
Tại một làng chài nọ, có một chàng thanh niên hiền lành và tốt bụng, làm việc rất chăm chỉ. Ngày nọ, trên đường về nhà, chàng lượm được một cái chai nhỏ. Vì tò mò, chàng tìm cách tháo bằng được nắp chai ra.

Bất ngờ từ trong chai bay ra một làn khói trắng và vị thần khổng lồ xuất hiện.


Vị thần liền cất tiếng nói: “Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta cho ngươi ba điều ước. Nào! Hãy ước đi hỡi chàng trẻ tuổi”.


Ước gì nhỉ? Chàng đắn đo và trả lời: “Thần cho tôi thời gian để suy nghĩ nhé!”.

- Được thôi. Từ đây đến chiều ngươi phải nghĩ ra đấy.

Chàng đi dọc theo bãi biển và suy nghĩ. Trên đường đi chàng gặp một đám trẻ con hồn nhiên, vô tư chơi đùa say mê. Nhìn những gương mặt thiên thần, chàng thấy cuộc đời mới đẹp làm sao. Đi tiếp, chàng gặp một chàng trai trẻ liều mình cứu những người nghèo khổ thoát khỏi một nhóm trộm cướp. Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục.


Chàng lại tiếp tục đi và thấy một đám đông vây quanh một cụ già. Thì ra có một con cá voi mắc cạn trôi dạt vào bờ. Mọi người định giết nó để lấy thịt bán. Cụ già nói: “Những gì thuộc về biển cả hãy trả về cho biển cả”. Thế là chú cá voi được cứu sống.


Hoàng hôn buông xuống. Vị thần hiện ra hỏi: “Ngươi đã nghĩ ra chưa?”. Chàng trai trả lời: “Vâng, xin thần hãy ban cho tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, dũng cảm của tuổi trẻ và một tấm lòng nhân ái, vị tha của người từng trải”.


Vị thần nói: “Hỡi chàng trai, ngươi làm ta bất ngờ đấy, bởi vì ngươi đã nhận ra những thứ quí giá nhất của cuộc đời”.


Tags:
thu quy nhat cua cuoc doi, thứ quý nhất của cuộc đời

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

Phép màu giá bao nhiêu?

Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai

Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: “Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew”. Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận.


Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến tiệm thuốc gần đó. Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy.

Người bán thuốc hỏi: “Cháu cần gì?”
Cô bé trả lời: “Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu.”
Cháu bảo sao? – Người bán thuốc hỏi lại.
- Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà ba cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?
- Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc – Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.
- Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?
 

phép màu
Trong cửa hàng còn có một vị khách ăn mặc thanh lịch. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: “Em cháu cần loại phép màu gì?”
- Cháu cũng không biết nữa – Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt.“Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để đi tìm mua phép màu đó.”
Cháu có bao nhiêu? – Vị khách hỏi. Cô bé trả lời vừa đủ nghe: “Một đô la mười một xu.”
Người đàn ông mỉm cười: “Ồ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu”.

Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: “Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp
em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không.”

Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khỏe mạnh.


Phép màu
Mẹ cô bé thì thầm: “Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá!”. Cô bé mỉm cười. Em biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và lòng tốt của người bác sĩ.

Vâng! Niềm tin, sự chân thành và lòng trắc ẩn của con người có thể khiến phép màu xảy ra!


Tags:
phep mau gia bao nhieu, phép màu giá bao nhiêu

Nhà gương


Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng xa xôi có một ngôi nhà lớn với 1.000 chiếc gương.


Một con chó nhỏ tính tình vui vẻ biết được điều đó và quyết định đi thăm ngôi nhà. Nó bước vào cửa với guơng mặt vui vẻ hạnh phúc, đuôi vẫy nhanh và tai dỏng lên.


Con chó nhỏ hết sức ngạc nhiên vì có tới 1.000 người bạn khác cũng đang nhìn và vẫy đuôi y như mình. Nó mỉm cười, và 1.000 con chó kia cũng mỉm cười thân ái đáp lại. Khi rời ngôi nhà, con chó nghĩ : “Thật là một nơi tuyệt vời. Mình sẽ còn quay lại nhiều lần nữa”.


Ở cùng một ngôi làng cũng có một con chó khác, không vui vẻ hạnh phúc lắm. Nó cũng quyết định đi thăm ngôi nhà gương.


Nó chậm chạp trèo lên những bậc thang, đầu cúi gằm và nhìn vào phía trong. Khi nó thấy 1.000 gương mặt không thân thiện đang nhìn mình, con chó sủa và lấy làm khiếp sợ khi thấy 1.000 con chó kia cũng sủa lại.

Và khi đi khỏi ngôi nhà gương, nó nghĩ thầm : “Thật là một nơi kinh khủng, mình sẽ không bao giờ trở lại đây nữa”.


Tất cả những khuôn mặt mà bạn gặp trên cuộc đời này là những chiếc gương soi rọi hình ảnh của chính bạn.


Và bạn, những gì phản chiếu trên gương mặt những người mà bạn gặp ngày hôm nay là như thế nào?


Tags:
nha guong, nhà gương

Chủ Nhật, 10 tháng 6, 2012

Nắm tay con


Một cô bé và cha đi ngang qua một cây cầu. Cha hơi sợ và hỏi cô con gái nhỏ:

" Con yêu, hãy nắm lấy tay cha để con khỏi rơi xuống sông"


Cô bé đáp: " Không! Cha ơi! Cha nắm tay con đi!"


" Như vậy thì khác gì đâu con?"- Người cha lúng túng hỏi.


" Rất khác đó cha!"- Cô bé đáp." Nếu con nắm tay cha và có điều gì đó xảy ra với con, rất có thể là con sẽ thả tay cha ra. Nhưng nếu Cha nắm tay con, con biết là cho dù điều gì xảy ra, Cha cũng sẽ không bao giờ buông tay con ra".


Thế đó! trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng vậy. Cốt lõi của niềm tin không phải nằm trong sự ràng buộc, mà trong sự gắn kết đầy tình thương mến.


Vì thế, hãy nắm tay người mà bạn yêu thương hơn là mong đợi họ nắm lấy tay bạn.


*Có những thứ không thể nhưng yêu thương là có thể !!!...


Tags:
nam tay con, nắm tay con

Vàng thật hay đồng thau

Ngày xửa ngày xưa, bên Ai Cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông:

“Thưa ngài, tôi không hiểu tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc theo một cách giống nhau và luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng lẽ không cần chưng diện một tí, không phải để khoe khoang, nhưng còn vì mục đích khác nữa chứ, thưa ngài?”.


Nhà hiền triết chỉ cười và cởi chiếc nhẫn ở tay ra, trao cho chàng trai và nói: “Này anh bạn trẻ, ta sẽ trả lời câu hỏi của cậu, nhưng trước tiên cậu phải giúp ta việc này đã. Hãy cầm lấy chiếc nhẫn này và đi đến khu chợ bên kia đường, cậu hãy đổi nó lấy một đồng vàng”.


Cầm chiếc nhẫn đen đúa của Zun-Nun trên tay, chàng thanh niên tỏ vẻ nghi ngại: “Một đồng vàng? Tôi không chắc là chiếc nhẫn có thể bán được với giá đó”.


“Thử trước đã chàng trai, ai biết được điều gì có thể xảy ra?”. Chàng trai trẻ phóng nhanh ra chợ. Anh ta đem chiếc nhẫn vào hàng tơ lụa, rau cải, thịt cá và rất nhiều nơi khác. Nhưng sự thực là không ai đồng ý trả cho anh ta với cái giá đó. Anh ta quay về gặp Zun-Nun và nói: “Thưa ngài, không một ai đồng ý bỏ ra một số tiền nhiều hơn một đồng bạc để mua chiếc nhẫn này cả”.


Với một nụ cười nhẹ nhàng trên khuôn mặt trầm tĩnh, nhà hiền triết đáp lời: “Bây giờ anh hãy ra tiệm vàng ở cuối đường, đưa chiếc nhẫn này cho ông chủ. Đừng yêu cầu giá bán nhưng chỉ lắng nghe xem ông ta trả giá bao nhiêu”.

Chàng thanh niên đi đến tiệm vàng theo yêu cầu và sau đó quay về với vẻ mặt khác hẳn. Anh ta nói: “Thưa
ngài, những lái buôn ở chợ rõ ràng không biết giá trị của chiếc nhẫn này, người chủ tiệm vàng đã đồng ý mua chiếc nhẫn này với giá một ngàn đồng vàng, và giá trị thật của nó thì gấp cả ngàn lần so với cái giá của những con buôn ở chợ”.

Zun-Nun mỉm cười và ôn tồn nói: “Đó là câu trả lời cho câu hỏi của anh. Không thể đánh giá con người mà chỉ dựa vào cách ăn mặc bề ngoài. Những lái buôn ở chợ định giá theo kiểu đó. Nhưng những nhà buôn vàng thì không như thế. Vàng và đá quý tồn tại bên trong mỗi con người, chỉ có thể được nhận ra và xác định giá trị nếu anh có thể nhìn thấu tâm hồn.


Cần có con tim để nhìn và cả một quá trình dài lâu. Chúng ta không thể ngang nhiên đánh giá người khác mà chỉ dựa vào những lời lẽ và cách cư xử trong một lúc nào đó. Nhiều lúc cái mà ta nghĩ là vàng hóa ra là đồng thau, nhưng thứ ta tưởng là đồng thau thì lại chính là vàng thật".


Tags:
vang that hay dong thau, vàng thật hay đồng thau

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

Công cụ làm giàu lợi hại nhất

Bạn có biết đâu là thứ tài sản quý giá nhất mà tạo hóa ban tặng cho con người không? May thay, đó không phải là việc sở hữu hai tấm bằng đại học, bằng thạc sĩ kinh tế hay bằng tiến sĩ của các trường đại học danh tiếng nhất. Càng không phải là gia sản kếch xù mà nhiều người may mắn thừa hưởng từ cha mẹ, ông bà hay người thân để bắt đầu sự nghiệp.

May mắn hơn, thứ tài sản mà bạn sở hữu tuyệt đến nỗi nó không chỉ cho bạn mức lãi suất 4% của ngân hàng, hay 20% tiền lời mà bạn có thể nhận được từ thị trường chứng khoán. Mức lợi nhuận mà nó mang lại cao gấp nhiều lần. Thậm chí nếu bạn hết lòng phát triển nó, nó có thể mang về cho bạn 1000% lợi nhuận với khoảng thời gian hữu hạn mà bạn bỏ ra.

Thứ tài sản tôi đang nói đến là thứ mà ai trong chúng ta cũng có từ lúc chào đời. Đó là thứ duy nhất giúp con người không chỉ kiếm tiền, làm giàu, mưu cầu hạnh phúc mà còn chinh phục được những đỉnh cao tài chính không giới hạn. Thứ tài sản giá trị này chính là bộ óc của bạn hay còn gọi là tài sản trí tuệ.


Nếu bạn biết cách đầu tư thời gian và tiền bạc để mở rộng kiến thức, nâng cao kỹ năng, nhất là hiểu biết về tài chính, não bộ sẽ giúp khơi dòng tiền về cho bạn, dồi dào trong suốt cuộc đời. Đó là thứ tài sản mà bạn cần tin cậy, trân trọng; và tôi viết quyển sách này không gì ngoài mục đích giúp bạn tăng cường đến mức tối đa tính năng kỳ diệu của thứ tài sản trí tuệ mà bạn đang nắm giữ ấy.

Tôi hoàn toàn tin tưởng vào điều này. Bởi vì nhiều triệu phú khác bắt đầu lập nghiệp mà chẳng có gì trong tay, ngoại trừ lòng khát khao học hỏi những kiến thức giúp con người làm giàu.

Cách đây còn chưa lâu lắm, tài sản của một công ty thường được đánh giá dựa trên những tài sản hữu hình, như máy móc, nhà xưởng, vật dụng và đất đai. Giá trị của công ty chính là tổng số tiền của những thứ đó cộng lại. Ngày nay, hơn 90% giá trị của công ty là tài sản vô hình hay tài sản trí tuệ. Hãy nhìn vào Google, Microsoft, Nike, Berkshire Hathaway hay Ebay mà xem. Mỗi công ty này trị giá hàng tỉ đô và kiếm được hàng trăm triệu đô mỗi năm, thế mà tổng số tài sản hữu hình của họ lại chẳng đáng bao nhiêu. Toàn bộ nhà xưởng, tài khoản ngân hàng, hàng tồn kho và thiết bị văn phòng cộng lại chỉ chiếm khoảng 5% tổng giá trị công ty. Nike thậm chí còn không có một nhà máy nào. Giá trị của những công ty này nằm trong ý tưởng và trí tuệ của những người làm việc ở đó.

Bạn cũng vậy! Hơn 90% tài sản của bạn không phải là những gì bạn có trong ví hay gửi ngân hàng, mà nằm trong đầu bạn. Trong thời đại thông tin hiện nay, một ý tưởng độc đáo có thể kiếm được hàng tỉ đô. Đó là cách mà một anh thanh niên không bằng đại học, không tiền bạc, làm việc ngay trong nhà xe của bố mẹ nuôi, có thể trở thành triệu phú ở tuổi 25 (tôi muốn nói đến Steve Jobs, Giám đốc công ty Apple Computers).

Đó cũng là con đường đã giúp cho một người Ấn Độ 35 tuổi, lưu lạc đến một đất nước xa lạ (Singapore), không một đồng lận lưng và không có gì ngoại trừ lời mời làm việc của một công ty nọ, xây dựng được một công ty toàn cầu với thu nhập hàng năm lên đến 3,4 tỉ đô, với 800 nhân viên thuộc 31 nước chỉ trong vòng 5 năm (Vikas Goel, Giám đốc công ty eSys Technologies).

Những nghiên cứu mới nhất về não bộ cho chúng ta thấy một sự thật đáng kinh ngạc:
tất cả chúng ta, về căn bản, đều có lượng nơ-ron (tế bào thần kinh) như nhau, và vì vậy, chúng ta có cùng tiềm năng phi thường của não bộ. Tuy nhiên, trong thực tế, một người trung bình tận dụng chưa đến 1% tiềm năng não bộ trong suốt cuộc đời.

Như vậy, chừng nào não của bạn còn hoạt động thì chừng ấy bạn còn sở hữu thứ tài sản vô giá đã giúp Bill Gates, Warren Buffett, Richard Branson hay Donald Trump có tên trong danh sách những người giàu nhất thế giới. Tất cả các tỉ phú này đều bắt đầu không có gì ngoài vốn liếng trí tuệ của mình.

Vì thế, bất kể bạn đam mê điều gì và mục tiêu của bạn là kiếm được bao nhiêu tiền, tôi cũng nguyện làm người bạn đồng hành chia sẻ với bạn những bí quyết làm thế nào để kích hoạt tài sản giá trị này. Từ kinh nghiệm bản thân và từ những gì tôi học hỏi được ở những người giàu nhất và mạnh nhất, tôi sẽ lần lượt chia sẻ với bạn những tuyệt chiêu và chiến lược làm giàu hiệu quả nhất. Nói cách khác, bạn sẽ được học cách kiếm tiền, quản lý tiền, rồi làm cho nó sinh sôi nảy nở không phải bằng cấp số cộng mà bằng cấp số nhân.

Và tất cả những điều tôi yêu cầu ở bạn chỉ là sự kiên nhẫn và lòng quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng.

Tags:
cong cu lam giau loi hai nhat, công cụ làm giàu lợi hại nhất

Site Search